ĐÃ ĐÀNH
Đã đành từng có lúc quên
Vẹn nguyên da diết nỗi niềm xưa xa
Đã đành khi hiển hiện ra
Dõi đôi mắt ấy không là người dưng
Đã đành chân bước thế nhưng
Đi mà chả hết tận cùng ngả quen
Đã đành lánh chốn bon chen
Mà hương chưa thoảng xanh sen mặt hồ
Đã đành rồi vẫn hư vô
Mà như không thể vẩn vơ, đã đành...
12/06/2017-hxd
(Ảnh St)




0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ